Hiện diện ở đây

Hiện diện ở đây

Nếu bạn đọc được, thì mình cảm ơn sự hiện diện của bạn tại đây Và mình cũng vui vì vừa được hiện diện đâu đó trong đời những người đi ngang. Ta không kém quan trọng hơn cọng cây ngọn cỏ hay ông giám đốc cô diễn viên nào hết. Ta hiện diện cũng giống như họ hiện diện,...

Hóa thân của chúng ta

Lúc đầu, tôi nghĩ đây là một dạng lời nguyền nhưng rồi hình như không phải nó có vẻ là lời nguyện, của tôi, thì đúng hơn. Mình định viết về đề tài này cũng lâu rồi, nhưng abc sao đó, nó bay mất đi. Để hôm nay, abc sao đó, nó lại trở về. Một phần cũng vì một cuốn sách...

Coi chừng ước gì được nấy

Hổm rày, thấy mình đang chạm đáy, nên tự đạp giò xíu. un Nhớ cái hồi còn coi ti vi nhiều và cái hồi còn thấy coi ti vi nhiều là một mục tiêu đáng làm trong đời, có một quảng cáo – nhớ mang máng – thế này: Một anh chàng, làm cái khỉ gì đó, bỗng dưng có ông...
Biết ơn miếng bánh mì phết dâu

Biết ơn miếng bánh mì phết dâu

1. Nếu hổng có gì thay đổi, chắc chừng một tuần tới một tháng nữa, mình sẽ đi dạy. Hi hi. Mình hổng thích có con xíu nào, nhưng mình lại thích “giao tiếp” với những đứa trẻ. Nói chữ dạy thì nghe đao to búa lớn lắm, mình thích chữ giao tiếp hơn Nếu chừng...

Cho mình xin bữa cơm

Bài này không có gì sâu xa đâu. Cái tựa là gì thì ý mình là vậy đó. Ý mình là, nếu có bất kì một bài nào đó mình viết trên blog này, mà làm mọi người thích, thì một ngày kia nếu chúng ta gặp nhau, mọi người có vui lòng cho mình xin một bữa cơm hông? Ở trên có hai chữ...
Tôi ngồi giữa

Tôi ngồi giữa

1. Sydney có một hệ thống ghế ngồi ngoài trời mà mình rất khoái, vì nó rất đặc trưng. Hãy tưởng tượng tới một cái ghê dài chừng một mét ba, đủ cho hai người mập ngồi, ba người ốm ngồi và bốn năm người gầy trơ xương ngồi. À mà thôi khỏi tưởng tượng, mình gu gồ cái hình...